Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016


MỘT GIỌT BIỂN PHÁP ( Phần 1)

1.Thế gian và xuất thế gian, vốn không sanh diệt, người phàm phu lấy cái tâm sanh diệt mà nhìn tất cả pháp thế gian và xuất thế gian, cho nên mới có sanh diệt.

2.Thiền tông nói: Minh tâm kiến tánh, kiến tánh thành Phật. Không đạt đến minh tâm, thì làm sao kiến tánh không biết phải đợi đến bao giờ.

3.Tây phương cực lạc thế giới, nước có tám công đức, thanh tịnh lắng trong không nhiểm ô, chúng ta học Phật phải có tâm thanh tịnh như thế, xa rời trần lao không nhiểm ô.

4.Thế giới cực lạc gió thổi rừng cây, chim ca, nước chảy, tất cả những âm thanh đó đều diển thuyết Phật pháp, chỉ cần dụng tâm thanh tịnh mới hiểu thấu được, cũng như Phật dùng Nhất Âm Diệu Đế mà thuyết pháp, phổ độ vô lượng chúng sanh.

5.Tu học trước tiên phải có giác ngộ, kế đến phân biệt chánh tà, biết rõ chánh tà rồi, trong tâm tự nhiên thanh tịnh.

6.Tâm bấp bênh thì trôi nỗi, tâm thanh tịnh thì định, tâm định thì sanh đạo.

7.Kinh Di Giáo nói: Thế gian nhất thiết vô thường, có gặp nhau tất nhiên có xa nhau, không nên vì đó mà sanh lòng buồn khổ, cái tướng thế gian là như thế, hãy nên nhất tâm niệm Phật cầu vãng sanh tây phương, thì mới có thể thường tựu hội với nhau.

8.Khu vực giáo hóa của Phật A Di Đà là mười phương vô lượng thế giới, không phải chỉ một đại thiên thế giới, niệm Phật pháp môn vượt hơn tất cả pháp môn, những pháp môn kháckhông thể so sánh được.

9.Cõi thế giới cực lạc gió thổi mưa hoa đều là công đức, trên trời rải xuống các loại diệu hoa, cõi ta bà của chúng ta đây gió thổi đều là các đất bụi bậm, trời mưa xuống đều là mưa chua, rơi trúng đầu tuì sẽ rụng tóc thành trọc.

10.Cõi thế giới cực lạc tứ độ đều ngang hàng bìng đẳng, mỗi độ đều có chín phẩm, vật hoa đều phóng ra vô lượng ánh sáng, trong ánh sáng có vô lượng hoá Phật, khắp vì mười phương diển thuyết pháp môn vi diệu này, khuyên bảo chỉ dẫn cho tất cả chúng sanh phát nguyện cầu vãng sanh, không thối chuyển thành Phật.

11.Khi đã vãng sanh tây phương, một bụi trần cũng không còn ô nhiểm, không cần phải nấu cơm ăn cơm, luôn cả tắm rửa cũng không cần, dựa vào điểm này, chúng ta không đi không được, vì vậy nói là Thanh Tịnh Trang Nghiêm.

12.Cõi thế giới tây phương không dùng thức thứ sáu, vì vậy không có phân biệt tưởng.

13.Những ngày gần đây, khi dùng nước để súc miệng lại có mùi vị tanh hôi, làm sao có thể so sánh với nước của tây phương có tám công đức trí huệ.

14.Người thế gian đều biết rằng, hoa sen sanh trong bùn nhơ mà không nhiểm ô, nhưng nơi đây trồng hoa sen trong bùn nhơ, phải trải qua nhiều lần phấn đấu, phá vỡ tất cả chướng ngại mới có thể lộ lên trên mặt nước, kế đến trong nhụy hoa mới có quả sen, cho nên trong Phật pháp nói: Hoa Quả Đồng Thời, là đạo lý này, hoàn toàn thành sự thật, ở thế gian cũng lấy hoa sen để hình dung cho một số người đó, sanh trong bùn nhơ mà không nhiểm ô, nhưng hoa sen của thế gian vẫn còn thiếu mùi thơm bát ngát, còn hoa sen cõi tây phương cực lạc thế giới là trồng trong cát vàng, lại có thể bay trụ trên hư không, tùy thời mà tiếp dẫn những người niệm Phật cầu vãng sanh, từ trong cái gốc nó vốn là thanh tịnh, vì vậy có đầy đủ hương vị cực kỳ đặc biệt vi tế mầu nhiệm, dùng ngôn ngữ không thể nói hết được, dùng bút viết cũng không thễ diễn tả ra hết được.

15.Cõi tây phương có ba bực chín phẩm, trong kinh nói: Tam Căn Phổ Bị, Lợi Độn Toàn Thâu. Tam Căn là lợi căn, trung căn, độn căn, người có lợi căn đối với đạo lý thì dễ dàng tiếp nhận và lý giải, liền có thể nhất địng tin sâu ba điều kiện vãng sanh tây phương, tức được vãng sanh tây phương vào bực cao, người trung căn tuy rằng có lòng tin nhưng dễ dàng bị rung động, được sanh vào thượng phẩm thì rất ít, người độn căn chỉ cần có thể chấp trì danh hiệu, một câu A Di Đà Phật quyết định vãng sanh, vả lại với cái số không ít. Chổ thâm sâu của Tông Tịnh Độ tức niệm Phật pháp môn, thật nói không thể hết, là con đường tắt rất chính xác, một pháp môn vi diệu thành Phật, chỉ cần có thể chấp trì một câu Phật hiệu, người thông minh và người ngu dốt cũng có thể chứng đắc vĩnh viễn không thối chuyển. Ngũ căn thêm vào Ngũ lực mới là nền tảng học Phật, học Phật nếu không có căn, cũng như bèo trên nước, học vấn của thế gian dầu cho giỏi đi nữa, là Phật học đó, chẳng qua chỉ là thế trí biện thông, cũng như cây không có rễ, tuy rằng cành lá tốt tươi rất nhiều, rất mau thì sẽ khô chết, tu học Phật pháp trước tiên phải vun đắp gốc rễ, sau đó phải cố gắng từng bước bước đi, đến bờ bên kia không phải một bước là đến nơi.

16.Tây phương cực lạc thế giới hoa sen mà chỉ có bốn màu sắc, đó thì là chết cứng biết bao! Khó coi biết bao! Chúng ta thử nghĩ xem có bao nhiêu thứ màu sắc? Đức Phật nói: Có vô lượng màu sắc.

17.Người học Phật niệm Phật, tâm địa phải thanh tịnh, thì mới có thể thọ dụng, làm bất cứ việc gì trong thế gian, chẳng nên giữ cái ý niệm của thế gian, phải thấu rõ vạn pháp, tùy duyên mà không phan duyên.

18.Có thể tùy duyên cho tất cả, mà chân như không động, ở thế gian không việc gì không làm được, nơi xuất thế gian mà nói, thì mới thật sự có thể thành tựu lục độ.

19.Thanh tịnh và nhiễm ô, đều trong một niệm của tâm hiện tiền.

20.Học Phật trước tiên cần phải giữ sạch sẽ, ở cõi Ta Bà này mà không giữ gìn sạch sẽ, nếu sau này thành Phật nhất định sẽ thành một vị Phật dơ bẩn, nơi tây phương không có phần.

21.Tam tụ tịnh giới, là bao gồm giới luật oai nghi, thế gian pháp luật, đạo đức và phong tục tập quán. Không những người xuất gia phải giữ, người tại gia tu hành cũng phải hết lòng giữ, các việc ác không làm, nên làm những điều lành.

22.Tinh thần của Phật pháp đại thừa, là kiến lập trên Bồ Đề Tâm, muốn giác tâm trước tiên phải tự giác, sau đó mới giác tha, vô cùng quan trọng đấy.

23.Tâm Phật và tâm chúng sanh, thật ra chẳng phải hai tâm, chỉ là giữa giác và mê mà thôi, rất tiếc người ngày nay nghe lời gạt không nghe lời khuyên, tin giả không tin thật, nói thật là lời nói nghịch tai, tuy rằng lời nói ấy có lợi ích cho việc làm, nhưng lại thích nghe những lời thiêu dệt giả dối dụ dỗ, họ cảm thấy dễ chịu hơn.

24.Tự tánh của chúng sanh vốn thanh tịnh, bởi đều bị phiền não trần lao làm nhiểm ô, không được tự tại.

25.Vạn pháp do tâm sanh, tâm khởi niệm thì có sở hiện, trong tâm thường niệm chư Phật, sau này nhất định sẽ thành Phật, người tu tịnh độ tâm thường niệm Phật cầu nguyện vãng sanh, tương lai nhất định sẽ được vãng sanh.

26.Chúng ta đối với thời gian và không gian có từng bị chướng ngại không? Bởi vì chúng ta mê hoặc mất đi cái tự tánh tận hư không biến pháp giới.

27.Có vị nhân huynh nói: Phật dạy không nên sát nhân, như vậy thì gà vịt bò dê v.v… chạy loạn đầy trên đường xá, còn cá dưới biển cũng tràn đầy lên bờ. THAM

28.Tất cả kinh điển đều là quyến thuộc của Kinh Hoa Nghiêm, cho nên gọi Hoa Nghiêm là căn bản pháp luân. Ở đoạn cuối Kinh Hoa Nghiêm lấy thập đại nguyện vương của Phổ Hiền Bồ Tát làm chỉ dẫn quy hướng về cực lạc, thế giới cực lạc là nơi quy túc của Hoa Nghiêm.

29.Người viên mãn thuyết pháp, không pháp nào không viên mãn. Người tục thuyết pháp, không pháp nào không tục.

30.Thanh tịnh bình đẳng là tâm Phật, nếu tâm của chúng ta được thanh tịnh bình đẳng, thì cùng với tâm Phật cảm ứng.

Còn tiếp...

Nam Mô A Di Đà Phật

Bồ Tát giới đệ tử Hàn Anh

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét